THƠ TÌNH HAY NHẤT VIỆT NAM

Thơ tình nước ta, cũng tương tự đái ttiết cảm xúc, chỉ mới bắt đầu xuất hiện thêm từ trên đầu cố gắng kỷ đôi mươi, tuy nhiên đã sớm tạo thành các giỏi tác.

Bạn đang xem: Thơ tình hay nhất việt nam

Dưới đây là 9 bài bác thơ tình giỏi tuyệt nhất từ đầu cầm cố kỷ 20 đến thời điểm này. (Trong cụ kỷ 21, không tồn tại thêm được bài thơ tình nào, cđọng thể như tình thương đã mất tích vậy).

#9. KHI NÀO THẤY – XUÂN HOÀNG

khi làm sao thấy trên phố nhiều năm mệt nhọc mỏi Cần ngơi nghỉ song phút ít cạnh cái sông Em hãy mang lại tìm tôi khu vực bến đợi Tán nhiều tôi bóng đuối vốn quen thuộc dừng 

lúc như thế nào thấy bi ai phiền gặm nhấm Cần một lời tiếp mức độ nhằm đi xa Em hãy cho tìm kiếm tôi nơi kho bãi vắng Biển tôi ngóng bé sóng ngân nga 

Lúc nào kia lòng mang thương thơm tích (Những vệt thương vô ý trường đoản cú tạo nên) Em hãy đến tôi chiều tĩnh mịch Tôi xin làm con suối rửa ráy cho em 

Nếu đề xuất nữa tôi là hồ nước bên trên núi Trong hoang sơ tĩnh mịch nhìn mây trời Em hãy đến, chlặng thiên nga, cánh mỏi Đậu yên lành bên trên khuôn mặt hồ tôi

 

#8. SÓNG – XUÂN QUỲNH

Dữ dội với vơi êm Ồn ào với yên lẽ Sông thiếu hiểu biết nhiều nổi mình Sóng tìm ra tận bể 

Ôi con sóng ngày xưa Và hôm sau vẫn thế Nỗi khao khát tình yêu Bồi hồi vào ngực trẻ 

Trước muôn trùng sóng bể Em nghĩ về anh, em Em nghĩ về đại dương lớn Từ chỗ nào sóng lên? 

Sóng bước đầu tự gió Gió ban đầu từ đâu? Em cũng lừng chừng nữa Lúc nào ta yêu thương nhau 

Con sóng bên dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi bé sóng ghi nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được Lòng em ghi nhớ mang lại anh Cả trong mơ còn thức 

Dẫu xuôi về phương thơm bắc Dẫu ngược về pmùi hương nam Nơi làm sao em cũng nghĩ Hướng về anh – một phương 

Tại kế bên cơ đại dương Trăm nghìn nhỏ sóng đó Con làm sao chẳng cho tới bờ Dù muôn vời biện pháp trở 

Cuộc đời tuy lâu năm thế Năm mon vẫn đi qua Như biển kia dẫu rộng Mây vẫn bay về xa 

Làm sao được tung ra Thành trăm con sóng nhỏ Giữa biển lớn lớn tình yêu Để nđần độn năm còn vỗ

 

#7. LINH MỤC – NGUYỄN TẤT NHIÊN

1. dĩ vãng là địa ngục giam hãm đời muôn năm tôi – tình nhân dĩ vãng cần sinh sống gần Satan ngày tê nghe lời quỉ giáng núm thêm một lần trong kiếp fan linh mục xao gầy cơn điên trăng! 

2. vày tôi là linh mục ko mặc áo công ty giòng nên suốt đời hiu quạnh đề nghị suốt đời lang thang! bởi tôi là linc mục giảng lời người thương gian đề nghị không tồn tại thánh kinh buộc phải không có bổn định đạo đề xuất không có giáo đường (một tín đồ gia dụng duy nhất vừa thiêu huỷ lầu chuông!) vì tôi là linch mục phổ lời người yêu gian thành câu thơ ảm đạm bã nên niềm hạnh phúc đâu còn đề xuất người tình duy nhất vừa thiêu huỷ lầu chuông bởi vì tôi là linh mục chần chờ mặt thánh thần đề xuất tín vật dụng duy nhất cũng là đấng quyền năng! 

3. tín đồ dùng là bạn tình bạn tình là ác quỉ ác quỉ là quyền năng quyền năng là tín đồ tín vật dụng là fan tình (vì tôi là linh mục giảng lời tình nhân gian!) 

4. bởi tôi là linh mục do dự rửa tội người đề xuất âm thầm thời gian chết tội mình còn thâm nám vai…

#6.

Xem thêm: Hack Chiến Dich Huyền Thoại Mới Nhất 2021, Tải Chiến Dịch Huyền Thoại

GIỤC GIÃ – XUÂN DIỆU

Mau cùng với chứ đọng, cuống quýt lên cùng với chứ đọng,Em, em ơi, tình non vẫn già rồi; Con chyên hồng, trái tyên nhỏ dại của tôi, Mau cùng với chứ! thời hạn không đứng ngóng. Tình thổi gió, color yêu lên phấp phới; Nhưng song ngày, tình new đang thành xưa. Nắng mọc không tin, hoa rụng không ngờ, Tình yêu thương mang đến, tình cảm đi, ai biết! Trong chạm chán gỡ đang gồm mầm ly biệt; Những sân vườn xưa, nay đoạn tuyệt vệt hài; Gấp đi em, anh hết sức sợ ngày mai; Đời trôi rã, lòng ta không dài lâu. 

Vừa xịch gối chăn, mộng vàng chảy biến; Dung nhan xê rượu cồn, sắc đẹp tung tành. Vàng son đương lộng lẫy buổi chiều xanh, Quay phương diện lại: cả lầu chiều sẽ vỡ vạc. 

Vì chút mây đi, theo làn vút ít gió. Biết thay làm sao mà lại chậm rãi, em ơi? Sơm ni sương xê xích cả chân trời, Giục hồng nhạn thiên trở về cõi Bắc. Ai nói trước lòng anh không làm phản trắc; Mà lòng em, sao lại chắc chắn trơ trơ? – Hái một mùa hoa lá thusống măng tơ, Đốt muôn nến sánh phương diện ttránh chói lói; Thà một phút huy hoàng rồi đột tối, Còn hơn bi ai le lói suốt trăm năm. Em vui đi, răng nnghỉ ngơi ánh trăng rằm, Anh hút nhuỵ của từng giờ đồng hồ tình tự. Mau cùng với chứ! Vội rubi lên với chứ! Em, em ơi! Tình non chuẩn bị già rồi…


*

#5. KHÚC MÙA THU – HỒNG THANH QUANG

Đã biết ta tiếng ko tphải chăng nữa Sao thương thơm ai sinh hoạt mãi cung Hằng Lời nguyện cũ bên trên đầu nlỗi nguyệt quế Chẳng Chịu đựng nhoà lúc đến giữa mùa trăng 

Tôi đang yêu thương như chết là hạnh phúc Tôi đã quên mình chỉ nhằm nghĩ về em Người lũ bà giấu tối vào vào tóc Có điều đưa ra em mải miết đi tìm? 

Tôi đang đi đến thuộc em cùng tôi biết Em cũng là nhỏng hầu như tín đồ thôi Nhưng không không còn cuộc yêu tôi đã hiểu Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người 

Ngay cả ví như âm thầm em hoá đá Bầu lặng im cũng đã vỡ lẽ rồi Mênh mông quá không gian này ai lấp lúc thanh khô âm cũng bất lực như lời 

Sẽ chỉ với quầng thu thuở ấy Nỗi đơn độc vằng vặc giữa trời Người đàn bà giấu tối vào vào tóc Em search gì Khi bế tắc về tôi?

#4. EM GẦY NHƯ LIỄU TRONG THƠ CỔ – NGUYÊN SA

Em tí hon nghe trời lượng đã hao Em ngồi vào nắng nóng đôi mắt xanh xao Anh đi thân một nngây ngô thu cũ Nhớ mãi mùa thu xẻn lẻn theo 

Anh nhớ em ngồi áo White thon Nngây ngô năm còn mãi dịp gần quen Em gầy nhỏng liễu vào thơ cổ Anh quăng quật ngôi trường thi thời điểm thịnh Đường 

Anh lưu giữ sông bao gồm nguyệt lạ lùng Có ttránh vệ sinh lách nơi hư không Em tìm quan tâm vào song mắt Thấy cả cực kì mặt đáy sông 

Anh nạm tay mang lại chặt giờ đàn Tiếng mượt khá thlàm việc, giờ đồng hồ thơm ngoan lúc nghe giờ lạnh vào domain authority thịt Nhớ giờ đồng hồ thơ về có tiếng em.

#3. NGƯỜI HÀNG XÓM – NGUYỄN BÍNH

Nhà thiếu phụ sinh hoạt cạnh công ty tôi, Cách nhau loại giậu mùng tơi xanh rờn. Hai bạn sinh sống thân cô đơn, Nàng như cũng đều có nỗi bi thiết tương tự tôi. Giá chớ có giậu mùng tơi, Thế nào tôi cũng quý phái đùa thăm phái nữ. 

Tôi nằm mê siêu nhẹ nhàng… Có bé bướm Trắng hay thanh lịch vị trí này. Bướm ơi, bướm hãy vào đây! Cho tôi hỏi bé dại câu này chút thôi… Chả khi nào thấy nữ cười, Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên. Mắt nữ đăm đắm trông lên… Con bươm bướm White về bên cạnh ấy rồi! 

Bỗng dưng tôi thấy bổi hổi, Tôi bi tráng từ hỏi: Hay tôi yêu nàng? – Không, từ ân ái nhỡ nsản phẩm, Tình tôi than giá buốt gio tàn làm cho sao! 

Tơ hong phụ nữ chả cất vào, Con bươm bướm white hôm nào cũng sang. Mấy hôm nay chẳng thấy phụ nữ. Giá tôi cũng có tơ rubi cơ mà hong. 

Cái gì như thể lưu giữ mong? Nhớ nàng? Không! Quyết là không lưu giữ nàng! Vâng, từ bỏ ân ái nhỡ nsản phẩm, Lòng tôi riêng rẽ lưu giữ bạn kim cương thời trước. 

Tầm tầm giời cứ đổ mưa, Hết từ bây giờ nữa là vừa bốn hôm! Cô solo bi thương lại thêm buồn… Tạnh mưa bươm bướm biết còn thanh lịch chơi? 

Hôm nay mưa đang tạnh rồi! Tơ không hong nữa, bướm lười không sang. Bên hiên vẫn vắng trơn thiếu phụ, Rưng rưng… tôi gục xuống bàn rưng rưng… 

Nhớ nhỏ bướm White lạ lùng! Nhớ tơ vàng nữa, dẫu vậy ko lưu giữ thiếu nữ. Hỡi ơi! Bướm White tơ vàng! Mau về nhưng mà chịu tang thiếu nữ đi thôi! Đêm qua thiếu nữ vẫn chết rồi, Nghẹn ngào tôi khóc… Quả tôi yêu thương thiếu nữ. 

Hồn trinch còn ngơi nghỉ trần gian? Nhập lệ bướm Trắng mà sang trọng bên này!

#2. GÁI QUÊ – HÀN MẶC TỬ

Xuân tphải chăng, xuân non, xuân định kỳ sự Tôi phần lớn nhận biết trên môi em Làn môi mong mỏi mỏng mảnh tươi nhỏng máu Đã khiến cho môi tôi mấp trang bị thèm 

Từ lúc tóc em vứt trái đào Tới chừng cặp má đỏ au au Tôi đông đảo nhận biết trong bé mắt Một vẻ thơ ntạo và ước ao 

Lớn lên, em sẽ biết làm duyên Mỗi cơ hội gặp tôi đậy nón nghiêng Nghe nói tía em không chịu đựng nhận Cau trầu của khách bóng giềng bên

#1. GỬI NGƯỜI DƯỚI MỘ – ĐINH HÙNG

Ttách cuối thu rồi – Em sinh hoạt đâu? Nằm bên khu đất rét kiên cố em sầu? Thu ơi! Đánh thức hồn ma dậy Ta ý muốn vào thăm nấm tuyển mộ sâu 

Em mộng về đâu? Em mất về đâu? Từng đêm tôi nguyện, tôi cầu Đấy color khói hương là màu sắc mắt xưa 

Em đã về chưa? Em chuẩn bị về chưa? Trăng sao tắt, ngọn đèn mờ Ta ở rỏ lệ gọi thơ call hồn 

Em hãy mỉm cười lên vang cõi âm lúc trăng thu lạnh lẽo bước đi thầm Những hồn khám phá bao năm trước Nay vẫn vào bình thường một vị trí nằm 

Cười lên em! Khóc lên em! Đâu trăng tình sử Nép áo trần duyên? Gót sen tố nữ Xôn xao đêm huyền Ta đi, lạc xứ đọng thần tiên Hồn trùng dương hiện tại bóng thuyền U Minh 

Ta gởi bài bác thơ anh linh Hỏi người vào tuyển mộ gồm rùng mình? Nắm xương thô lạnh còn ân ái? Bộ ngực bi thiết vẫn rợn tình? 

Hỡi hồn tuyết trinh! Hỡi fan tuyết trinh! Mê em, ta bay thân hình Nhập hồn cây trồng, đa tình từng đêm 

Em bao gồm vui thêm? Em tất cả bi lụy thêm? Ngồi mặt cửa ngõ mộ Kể mang đến ta biết nỗi niềm 

Thần chết cười cợt vào cỗ ngực điên Ta nghe em thnghỉ ngơi giờ đồng hồ ưu phiền Nỗi lòng xưa dậy tan Tkhô nóng Vắng Hơi khu đất mê bạn – Trăng hiện tại lên