Quá niên trạc ngoại tứ tuần

*

RSS
*

*
*
*

Trong Truyện Kiều ở bên cạnh những nhân trang bị được Nguyễn Du không còn lòng yêu dấu trân trọng là 1 trong những số khuôn mặt đê tiện, tàn ác. Mã Giám Sinh tiêu biểu vượt trội cho hạng người đó. Cảnh “Mã Giám Sinh tải Kiều” sẽ phơi trần bản chất xảo trá đê tiện của thương hiệu buôn người và cũng mở màn cho một chuỗi dài phần đa bi kịch buồn bã của đoạn ngôi trường mười lăm năm đời Kiều.

Bạn đang xem: Quá niên trạc ngoại tứ tuần


HƯỚNG DẪN

A. TIẾNG VIỆT

1. Văn phiên bản nghệ thuật bao gồm đặc điểm:

a) Văn bản nghệ thuật gồm tính hình tượng, tính thẩm mĩ cùng tính riêng rẽ về phong cách cá nhân.

b) Văn bạn dạng nghệ thuật sử dụng những phương tiện ngữ điệu một cách rất là đa dạng, nhiều hình ảnh, cảm xúc, tất cả sức hấp dẫn, cuốn hút người đọc.

2. Điểm khá nổi bật về phương pháp thức mô tả trong bài ca dao là việc áp dụng biện pháp so sánh (“mây trắng như bông”, “bông trắng như mây”, “đội bông như thể team mây”) cùng sử dụng các từ ngữ gồm sức gợi tả, có tác dụng vẽ nên một bức ảnh sinh động, tươi vui, nhiều màu sắc (“mây trắng”, “má đỏ hây hây”).

B. LÀM VĂN

I. Tra cứu hiu đề:

1.Nội dung:

• Mã Giám Sinh hiệ tượng tỏ vẻ thanh lịch nhưng thực tế là tên buôn người đê tiện.

• Trong buôn bản hội phong con kiến thối nát, Kiều - cô nàng tài sắc đẹp vẹn toàn vươn lên là món hàng thiết lập bán.

2. Loại đề:Phân tích thành phầm (một đoạn trích)

3. Dn chứng:Đoạn trích

II. Dàn ý:

1. Mở bài:

• trong “Truyện Kiều” sát bên những nhân vật xứng đáng yêu, trân trọng là những bộ mặt ghê tởm.

• Cảnh “Mã Giám Sinh cài đặt Kiều” trưng bày bộ mặt đê tiện của thương hiệu buôn người.

2. Thân bài;

a) Mã Giám Sinh cho nhà Kiều:

• Ăn nói cộc lốc, tỏ ý khoe khoang là tín đồ học hành, trí thức (giám sinh)

• phía bên ngoài tỏ vẻ thanh lịch, chải chuốt nhưng mà trông đỏm dáng vẻ không phù hợp với tuổi tác (ngoại tứ tuần)

• động tác cử chỉ thô lỗ, sỗ sàng (ngồi tót)

b) Mã Giám Sinh mặc cả cài Kiều:

• Kiều trình làng trong trung tâm trạng nhục nhã, ê chề.

• Mã Giám Sinh lộ nguyên hình là tên gọi buôn người: giám sát và đo lường hơn thiệt, lần khần xem xét phương diện hàng, mang cả, cò kè, ép giá để mua rẻ.

3. Kết luận:

• bức ảnh mua tín đồ làm ta cửa hàng đến cảnh mua fan thời quân lính dã man.

• Nguyễn Du phẫn nộ lên án làng mạc hội đồng xu tiền và xót mến số phận bi thương của nữ Kiều.

IV. BÀI LÀM 1

Trong Truyện Kiều bên cạnh những nhân trang bị được Nguyễn Du không còn lòng yêu dấu trân trọng là một trong số khuôn mặt đê tiện, tàn ác. Mã Giám Sinh tiêu biểu cho hạng tín đồ đó. Cảnh “Mã Giám Sinh mua Kiều” vẫn phơi trần thực chất xảo trá ti tiện của tên buôn tín đồ và cũng mở màn cho một chuỗi dài đầy đủ bi kịch cực khổ của đoạn ngôi trường mười lăm năm đời Kiều.

Sau lần thề nguyền, hạnh phúc vừa chớm nở, mái ấm gia đình Kiều gặp gỡ tai biên. Bầy “đầu trâu khía cạnh ngựa” kéo mang đến đập phá vỡ tành, vương vãi Ông, Vương quan liêu bị trói tấn công hành hạ:

Giường cao rút ngược dây oan.

Dẫu rằng đá cũng nát gan lọ người.

Xem thêm: Cách Xóa Hiệu Ứng Trong Powerpoint 2010, Thay Đổi, Loại Bỏ Hoặc Tắt Hiệu Ứng Hoạt Hình

Không đành lòng để gia đình tan nát, Kiều đãbán mình để cứu phụ thân và em. “Tin sương đồn đại”, xa gần xôn xao, nghe tin đó chàng trai họ Mã sẽ “ngửi” thấy món lợi béo vội nhờ fan mai côn trùng đểđến “vấn danh”, dối trá là cưới Kiều về làm cho vợ.

Mã Giám Sinh xuất hiện, ta hãy nghe hắn ra mắt về thương hiệu họ, quê quán:

Hỏi tên, rằng: “Mã Giám Sinh”

Hỏi quê, rằng: “Huyện Lâm Thanh cũng gần”

Hắn ko nói thương hiệu chỉxưng họ ngụ ý khoe khoang mình cũng là một trong kẻ danh giá, tất cả học hành, một giámsinh của trường Quốc tử giám. Lời nói lại cộc lốc, yếu gừng đúng giọng điệu của rất nhiều kẻ thiếu thốn văn hoá, nghe rất chói tai. Tiếp theo Nguyễn Du giới thiệu diện mạo của hắn:

Quá niên trạc ngoại tứ tuần,

Mày râu nhẵn nhụi, áo xống bảnh bao

Một fan đã trung niên “ngoại tứ tuần” tuy thế lại chải chuốt, đỏm dáng vẻ râu mi tỉa tót nhẵn nhụi, áo xống chưng diện bảnh bao khiến cho người chạm mặt lần đầu đã nghi hoặc về tư cách của hắn. Rồi thì “trước thầy sau tớ xôn xao”, “ghế bên trên ngồi tót sỗ sàng” càng lộ rõ bản chất huênh hoang, tục tĩu của hắn. Chỉ bởi một hành động “ngồi tót”, Nguyễn Du bóc trần sự bịp bợm của tên lưu manh hoá trang một giám sinh.

Một đoạn thơ ngắn chỉ 8 câu, ngòi cây bút tài tình của Nguyễn Du đang dựng lên một chân dung tấp nập của anh chàng họ Mã từ bỏ diện mạo, cử chỉ, tiếng nói đến bản chất bỉ ổi, bịp bợm. Bức chân dung của Mã Giám Sinh được hoàn chỉnh như đơn vị thơ tả cảnh hắn mặc cả cò kè tải Kiều. Kiều giới thiệu trong chổ chính giữa trạng điếm nhục ê chề:

Ngại ngùng dín gió e sương,

Nhìn hoa bóng thẹn, trông gương mặt dày.

Một cô bé tài sắc vẹn toàn, sinh sống trong cảnh “êm đềm trướng rủ màn che” nay biến món sản phẩm để người tiêu dùng “vén tóc, bất tay” phái nữ tủi nhục biết nhường nào. Dẫu vậy Mã Giám Sinh coi nàng là 1 món hàng không hơn không kém, hắn để ý đến xem xét kĩ càng:

Đắn đo cân nặng sức, cân nặng tài,

Ép cung cố kỉnh nguyệt thử bài xích quạt thơ.

Và khi đã “mặn nồng một vẻ một ưa” hắn liền hỏi giá, cho đến từ bây giờ hắn vẫn đóng góp kịch làm bộ một kẻ gồm học, ăn uống nói văn hoa kiểu cách tỏ vẻ khiêm dường lễ phép:

Rằng: “Mua ngọc đến Lam Kiều,

Sính nghi xin dạy bao nhiêu cho vừa”.

Nhưng bộ mặt thật của hắn chẳng gạt gẫm được ai, hắn vẫn lộ khuôn mẫu một tên bán thịt buôn bạn đê tiện. Hắn rõ hoàn cảnh của Kiều nên tìm phương pháp dìm giá, nghiền giá, mang cả “cò kè sút một thêm hai” nhằm rồi mua với giá rất hời:

Cò kè giảm một thêm hai,

Giờ lâu té giá vàng ko kể bốn trăm.

Kết thúc màn “bi hài kịch” mua tín đồ này, Nguyễn Du đang thốt lên chua xót: “Tiền sườn lưng đã sẵn, việc gì chẳng xong”. Công ty thơ tốcáo thay lực hung tàn của đồng tiền, đồng xu tiền đã tác oai tác quái giày xéo đạo lí với lương tâm nhỏ người. Một xóm hội nhưng mà “Trong tay sẵn có đồng tiền - Dầu lòng thay đổi trắng thay đen khó gì” thì quý giá của con fan chỉ là món hàng.

Bức tranh giao thương mua bán người thật xót xa óc lòng làm cho ta liên tưởng đến các chợ bán nô lệ một thời dã man của kế hoạch sử. Ngòi cây viết Nguyễn Du cốgiữ thái độ bình tĩnh khách quan liêu khi biểu đạt nhưng rồi lòng phẫn nộ và xót thương không kìm nén được. Nguyễn Du lên án gay gắt cái làng mạc hội tàn nhẫn đã giầy xéo lên quyền sinh sống con tín đồ mà nạn nhân buồn nhất là những người phụ nữ.

BÀI LÀM 2

Sau lần thề nguyền kết tóc se tơ, Kim Trọng đề xuất về Liêu Dương nhằm hộ tang chú. Gia đình gặp mặt nạn, bị vu oan giá chỉ họa, Kiều bắt buộc cậy nhờ vào Thúy Vân nắm mình giữ trọn tình thông thường thủy cùng với Kim Trọng để phân phối mình cứu phụ thân và em. Đoạn trích tả cảnh Mã Giám Sinh đến cài Kiều để đem lại Lâm Tri.

Mã Giám Sinh - một “viễn khách” cùng với người mốì tìm tới để “vấn danh”, tức là xin cưới hỏi Kiều về làm vợ. Phương pháp nói như vậy dường như lương thiện nhưng thực sự không yêu cầu thế. Ta hãy theo dõi thể hiện thái độ và việc làm của mình Mã.

Nguyễn Du đã giới thiệu ông khách họ Mã này như thế nào? Khi được đặt ra những câu hỏi về tên họ, quê quán, y đã trả lời một biện pháp cộc lốc. Y còn tồn tại ngụ ý khoe khoang mình là kẻ có học, danh giá, sinh viên trường Quốc tử giám. Tuy vậy ngòi bút của Nguyễn Du thật tài tình khi viết hai câu:

Hỏi tên, rằng: “Mã Giám Sinh”

Hỏi quê, rằng: “Huyện Lâm Thanh cũng gần”

Đây là cách nói năng của kẻ thiếu kế hoạch sự, thiếu văn hóa và ngay lúc mới mở ra người đọc đã hết hết tình cảm với hắn ta rồi. Hắn che dấu tung tích, quê quán, chỉ biết “cũng gần” Nguyễn Du tiếp tục trình làng diện mạo anh chàng giám sinh họ Mã này:

Quá niên trạc ngoại tứ tuần

Mày râu nhẵn nhụi xống áo bảnh bao

Trông vẻ mặt ngoài, hẳn như một kẻ thanh lịch: mày râu được cạo kĩ, quần áo đẹp đẽ.

Nhưng giải pháp làm dáng, chải chuốt đó lại không cân xứng với con fan đã “quá niên trạc ngoại tứ tuần”. Và mang đến nhà Kiều thì: “Trước thầy sau tớ xôn xao” gợi lên cảnh ồn ã bát nháo của tớ thầy Mã Giám Sinh. Rồi khi vào mang lại nhà, hắn gấp “ghế bên trên ngồi tót sỗ sàng”, chỉ một cử chỉ “tót” đó, Nguyễn Du đã phơi bày tất cả bản chất của con bạn thô lỗ, vô học, lưu giữ manh.

Chỉ một quãng thơ ngắn 8 câu, tác giả đã khắc họa một cách sinh động về diện mạo, ngôn ngữ, hành vi của Mã Giám Sinh. Và bức chân dung ấy được hoàn hảo khi tác giả tả cảnh hắn, mang cả mưa Kiều. Mã thông báo đến cưới Kiều về làm vk nhưng thực sự hắn download Kiều về lầu xanh nghỉ ngơi Lâm Tri nhằm tiếp khách hàng làng chơi, nơi hắn với mụ Tú Bà tầm thường vốn làm cho ăn. Bởi vì vậy vào việc giao thương mua bán này, y phải thống kê giám sát thiệt hơn. Thứ nhất đắn đo, cân nhắc kĩcàng về phương diện hàng:

Đắn đo cân nặng sắc, cân tài

Để cố chắc giá trị của món hàng, hắn không ngại bắt “ép” Kiều buộc phải thử tài:

Ép cung thế nguyệt thử bài bác quạt thơ

Sau một hồi xem xéttính toán hắn tỏ ý vừa lòng: “mặn nồng một vẻ một ưa”. Điều sót lại làgiá cả từng nào để kiếm được không ít lời, hắn tức thì hỏi giá:

Rằng: “mua ngọc cho Lam Kiều

Sính nghi xin dạy bao nhiêu cho tường?”

Mã cũng biết học đòi giải pháp nói năng văn vẻ của người dân có học và tỏ vẻ lễ phép khiêm dường (xin dạy) nhưng bản chất của tên bé buôn không bịt dấu được. Hắn “cò kè sút một thêm hai”. Tìm giải pháp ép giá, nhận giá do hắn biết rõ thực trạng quẫn bách của Kiều. Vì thế Mã đã cài đặt được Kiều với giá rất hời, tự “đáng giá ngàn vàng” hắn chỉ mua tất cả “ngoài bốn trăm”. Mã không đánh lừa được ai, hắn khoác áo kẻ sọc thanh lịch, cải trang một giám sinh nhưng qua cảnh giao thương mua bán này đã lộ khuôn mẫu một thương hiệu buôn fan đểu cáng.

Kiều phải cung cấp mình nhằm cứu mái ấm gia đình qua cơn nguy biến, một hành vi hi sinh không hề nhỏ cả. Bước đầu từ đây nàng dấn thân vào con phố đau khổ, điếm nhục ê chề và cảnh giao thương này sẽ khởi đầu cho chuỗi dài bi thảm của đoạn ngôi trường 15 năm.

Người đàn bà tài sắc vẹn toàn ấy ví như được sống trong một làng hội công bằng chắc rằng sẽ có cuộc sống hạnh phúc. Tuy nhiên trong thôn hội phong con kiến thối nát, tài dung nhan ấy trở thành món hàng lấy ra mang cả “cò kè”, trao trường đoản cú tay fan này qua tay kẻ khác. Trong 6 câu thơ tả tâm trạng Kiều, Nguyễn Du để bạn nữ im lặng. Đúng vậy, lúc này làm sao nàng nói được nên lời. Nhưng sang 1 vài cử chỉ, dáng vẻ điệu ta thấu hiểu nỗi đau của nàng:

Nỗi mình thêm tức nỗi nhà,

Thềm hoa một bước, lệ hoa mấy hàng!

Kiều khóc, phần nhiều giọt lệ tan thành hàng, đông đảo giọt nước mắt nhức xót, tủi nhục. Nàng, con gái nhà lành sống trong cảnh “trướng rủ màn che” naytrở thành món sản phẩm để người tiêu dùng “vén tóc bắt tay” “cân sức cân nặng tài” làm thế nào nàng không cảm xúc thẹn thùng, nhục nhã:

Nhìn hoa trơn thẹn, trông khuôn mặt dày đàn bà tự xỉ vả mình là kẻ mặt dạn mày dày, tuy nhiên tội này không phải do con gái gây nên. Trong buôn bản hội mà đồng tiền thống trị tất cả: “Tiền sống lưng đã sẵn câu hỏi gì chẳng xong” thì tất cả biết bao số phận bi tráng như Kiều.

Đoạn trích “Mã Giám Sinh sở hữu Kiều” như một màn kịch ngắn, trong số ấy sự câu hỏi cứ tiến triển dần cùng tính cách nhân vật thể hiện rõ nét. Thể hiện thái độ của Nguyễn Du thật rõ ràng: lên án, tốcáo những quyền năng đen buổi tối của làng mạc hội, thông cảm thâm thúy với nỗi nhức của nhỏ người. Ngày nay, đọc lại Truyện Kiều ta chiều chuộng cho số phận bi thiết của Kiều và chán ghét xã hội bạo ác đã giày xéo lên quyền sống của không ít phụ nữ.